Lẽ vô thường

thơ Trần Nhân Tông

Sáng dậy, mặt trời mọc phía Đông
Lát sau đã thấy đứng trên không
Mà người như thể đang mê ngủ
Chẳng hay vạn vật vẫn xoay vòng

Hoa nở rồi tàn, hoa lại nở
Sự đời suy thịnh, có mà không
Sao chẳng tĩnh tâm ngồi suy nghĩ
Tự mình gây khổ, cứ long đong