Lan man dọc đường


Như thể…

Như thể ánh trăng rằm Rót tràn đêm mật ngọt Như thể ngàn câu hát Dâng sóng hồ ngân nga Như thể chuyện phôi pha Lòng không còn dang dở Như thể trời nhung nhớ Gom cả về mây bay Như thể một đêm nay Cho một đời lắng đọng Như thể vầng trán nóng […]


Giá…

Giá như phía ấy không anh Giá như bờ ấy chẳng dành cho em Giá như môi chẳng còn mềm Em quay ngược lối, bớt thêm lụy phiền Giá đời đừng chống chếnh nghiêng Giá như đáy mắt đừng điên đảo tình Giá thời như mãi lặng thinh Buông tay dứt áo ta mình lạc […]


Ngắm biển từ xa

Sao vu vơ đứng ngắm biển từ xa Sợ sóng xóa vết chân trần trên cát Đêm mênh mang lắng tình cho gió hát Thủy triều dâng bờ vắng lặng ngóng chờ Tóc mây xòa trên bọt nước ngẩn ngơ Đôi gót nhỏ tung tăng tìm dấu cũ Mải xe cát bầy dã tràng chưa […]


Lặng lẽ thu sang

Mưa bỗng thoảng như đêm hờn khóc dối Rừng hoa lau mở lối heo may về Sương chợt dịu thả màn buông rất nhẹ Níu gót giày xào xạc cỏ triền đê Hồn viễn xứ trập trùng khuya xa lắc Thương ngày qua đêm lại nối đường dài Có nàng tiên khép mi hồng má […]


Ngồi giữa mưa rừng đêm Quản Bạ…

Mang tiếng mò mẫm vùng cao ngót nghét phần tư thế kỷ, “kinh nghiệm đầy mình” rồi, mà đôi khi vẫn mắc sai lầm hết sức ngớ ngẩn và sơ đẳng. Cậu em lái xe tải quen chở hàng thiện nguyện lên bản, giờ chót mắc việc nhà đột xuất, nhờ bạn chạy giúp. Anh […]


Người da màu

Đây là bài thơ đạt giải hay nhất năm 2005, do một em bé Châu Phi viết: Khi tôi sinh ra, tôi màu đen. Khi tôi lớn lên, tôi màu đen. Khi tôi đi dưới nắng, tôi màu đen. Khi tôi sợ, tôi màu đen. Khi tôi bệnh, tôi màu đen. Và khi tôi chết, […]


Soi nghiêng

Liếc ngang đời chút thực chút hư nghe đa đoan xéo quằn năm tháng trốn tìm dĩ vãng bỗng lá vàng chao ngã vỡ làm đôi Liếc đời như dòng trôi gửi ưu tư chất chồng gửi nặng nợ xa xăm gửi vào thăm thẳm cuốn xuôi giùm về biển mênh mông Dẫu nhạt phai […]


Một mình bêu nắng núi Đá Bia

“Sông Bàn Thạch quanh co uốn khúc Núi Đá Bia cao ngất tầng mây Sông kia, núi nọ còn đây Mà người thuở trước ngày nay đâu rồi?”… Ngày đầu tiên của tuổi mới. Nói một cách bỗ bã, khi đã đến ngưỡng “đầu 4, đít chơi vơi” rồi thì, theo số đông, chẳng còn […]


Ru người – Lục bát nửa đêm

Ngày xưa người thức đợi đêm Bao năm gió cuốn đêm quên đợi người Thương nhau đành nhủ: Khuya rồi! Dang tay vẫn ước vươn trời níu sao Cõi người nếu thật chiêm bao Cũng xin mơ hết ngọt ngào năm canh Vườn khuya dâng trái thơm lành Lòng băng nguyện giữ không thành bể […]


Đêm vẫn là đêm…

Có một mảnh trăng Mơ màng náu sau muôn mắt lá Có những giọt mưa Dịu dàng hôn lên vai đêm hạ Có ngọn gió vụng về Dùng dằng đưa đẩy giấc mơ xa… Lang bạt nửa đời chưa mỏi gối bôn ba Đường mây nước ngỡ đã hoài hoang vắng Rừng núi miên man […]