Lan man dọc đường


Tình cây và lá

Một ngày buồn lá bất chợt hỏi cây Đông sang rồi cây có buồn thay lá Cây u sầu bảo rằng thu vội vã Phút giao mùa… nên lá phải xa cây Lá xa rồi gió cũng chẳng buồn lay Cây trơ lá vẫn vươn cành đón gió Bỗng một đêm giọt sương sa đầu […]


Trăng gió thực hư

Chừng như thực thực hư hư Chừng như gió lặng chừng như trăng ngừng Nghìn xưa trăng chỉ một vầng Nghìn sau trăng gió cũng chừng ấy thôi… (sưu tầm)


Trở về

Tìm xuân, chẳng thấy bóng xuân sang, Giày rơm giẫm nát đỉnh mây ngàn. Trở về chợt ngửi hương mai ngát, Xuân ở đầu cành đã chứa chan. Mai Hoa Ni


Dừng chân rũ áo phong sương cũ

U tịch núi rừng vọng tiếng ngân Cho lòng lữ khách thoáng bâng khuâng Dừng chân rũ áo phong sương cũ Buông danh bỏ lợi thế xuất trần Khải Chánh


Nhà trên núi

Trên ngàn đỉnh núi một căn nhà Một nửa cho mây, một nửa ta Đêm rồi gió thổi mây đi mất Tính lại sao nhàn bằng lão gia (sưu tầm)


Ngồi giữa cuộc đổi thay

Mắt sâu hút bóng thiên đàng Một khung trời nhỏ, lá vàng chợt bay Người ngồi giữa cuộc đổi thay Nghe sông núi cạn phút giây vô thường (sưu tầm)


Quét bụi

Chợt nghe xác cỏ thầm thì Bụi tâm chưa sạch quét chi bụi trần? Giật mình…nhìn lại giả thân Cười…ta còn vướng mấy vần thơ say Song Nguyên


“Thịnh suy ngọn cỏ giọt sương hồng”

Thân như điện ảnh hữu hoàn vô Vạn mộc xuân vinh, thu hựu khô Nhậm vận thịnh suy vô bố uý Thịnh suy như lộ thảo đầu phô Sư Vạn Hạnh (Dịch nghĩa: Người đời như bóng chớp, có rồi lại không, Như cây cối, mùa xuân tốt tươi, mùa thu khô héo. Mặc cho […]


Mình nhỏ bé thôi mong cứ mãi là mình…

Không ước nhiều về phú quý, vinh quang Chỉ ước giản đơn những điều bình dị Ước người cảm thông, hiểu đến từng suy nghĩ Ước sống nhẹ ngàng, trong trẻo như thơ Ước ngày nắng trong hay buổi sáng sương mờ Thức dậy thấy đời vẫn còn nhiều ấm áp Cò đủ mẹ cha, […]


Mong ta hoá kiếp làm mây trắng…

Phải chăng còn tiếng đàn xưa vọng Réo rắc luân hồi ở cõi sau Mong ta hoá kiếp làm mây trắng Bay giữa tầng cao thoát nẻo sầu Lê Trọng Minh

The Load Guru