Lan man dọc đường


Xuân về

1 Rộn ràng từng cánh én Chắp cánh những hoài mong Hồn thơm hương nắng mới Mai trắng nở trong lòng 2 Đêm ướp hoa mai trắng Hương thơ gạn hồn trong Mảnh trăng xuân tĩnh mặc Hờn tủi bặt mù tăm 3 Trong trầm luân bể đời Vẫn vẹn ánh xuân ngời Giữa trần […]


Tảo khởi (Thức dậy buổi sáng)

thơ Lý Thương Ẩn Phong lộ đạm thanh thần, Liêm gian độc khởi nhân. Oanh đề hoa hựu tiếu, Tất cánh thị thùy xuân? Dịch nghĩa: Gió lặng sương êm, sớm mai mát mẻ Trong rèm có người một mình tỉnh dậy Chim oanh hót, hoa lại cười Cảnh xuân thực ra dành cho ai?


Em là…

thơ Trần Huyền Trân Em là tiên nữ trên ngàn Vui chân đi rắc hoa vàng cho xuân Anh là du khách dưới trần Lần xem hoa nở là lần tương tư


Về Cần Thơ chưa anh?

Về Cần Thơ chưa anh Con gái xứ này lạ lắm Nước sông bốn mùa tưới tắm Mơn mơn da trắng hương tràn Quê em con gái giòn tan Dạ thưa ngọt như câu hát Dịu dàng đờn ca thánh thót Đêm đêm mơ khúc bưng biền Cần Thơ nắng rót vai nghiêng Ngại ngùng […]


Sao không giữ cho mình cái nhìn trong sáng?

Khi đứng trên mảnh đất sắp vỡ hoang, tôi nhìn thấy những hạt giống người ta sẽ gieo và trồng tỉa sau những vụ mùa. Còn các con tôi nhìn thấy những bông hoa rực rỡ, trắng muốt, mịn màng mà chúng sẽ hái tặng mẹ. Khi có một người say rượu cười với tôi […]


Thu này có anh không?

Mùa thu khẽ ươm đầy phố Nắng vàng xé vỡ sương mai Tiếng chim ríu ran ngần ngại Đông này em có anh chưa? Nhớ hôm tóc ướm chiều mưa Níu màu họa mi khát gió Ai gieo nụ cười ngang ngõ Thương hoài thương đến trăm năm Em mơ tựa ánh trăng rằm Ru […]


Wabi-Sabi, không hoàn thiện vẫn đẹp

Wabi-Sabi là một triết lý sống của người Nhật, xuất hiện vào thế kỉ 15, khi các sản phẩm hàng hoá đều được làm thủ công, và tất nhiên chúng đều có khuyết điểm. Wabi-Sabi hướng con người tới việc cảm nhận cái đẹp của những khiếm khuyết đó. Có lẽ ai cũng muốn đi […]


Ngày chậm trên đảo Nam Du

Một góc quần đảo Nam Du, nhìn từ hòn Củ Tron Nhớ lõm bõm từng đọc đâu đó rằng, dù đứng mãi trong bóng tối hay dưới ánh mặt trời thì cũng đều là sự bi thương cả. Chẳng biết có phải nhập tâm như vậy để bao biện cho cái “triết lý xê dịch” […]


Anh về trả nốt yêu thương

Người về trả nắng cho em Ướp thơm tóc mật, ướp đêm căng nồng Ướp đôi tay chéo tang bồng Ướp hè hờn dỗi, ướp đông chóng tàn Người về thắp lại mơ màng Bên biển vắng em khẽ khàng câu thơ Cho em ngả tựa vai hờ Anh ru khúc hát ầu ơ má […]


Những điều không cần hỏi

Người trưởng thành không hỏi về quá khứ Thơ Tô Đông Pha có câu: “Nhân sinh như nghịch lữ – Ngã diệc thị hành nhân”, ý là “Đời người như quán trọ, ta chỉ là khách qua đường”. Đời người vốn là một hành trình đầy gian nan thử thách, đã là khách qua đường […]