Khuy áo nhớ cài!

Em muốn nói về những ngày mưa
Bầu trời mây xám
Em muốn nói về cõi tạm
Nơi trần thế nợ cả nhân gian

Có thể là anh chẳng phải ông hoàng
Có thể em không là giai nhân kiều diễm
Nơi chúng mình gặp nhau ánh cười đủ lịm
Vết thời gian hằn lớp bụi mờ xa

Thế mà
Cũng nhạc cũng hoa
Thế mà
Cũng say cũng đắm
Em vẫn líu lo tưởng chừng đang mười tám
Anh men tình cháy tận cả miền hoang

Em muốn nói mình hãy sống vội vàng
Như thể sớm mai thanh xuân chừng vuột mất
Dẫu đắng cay vốn dĩ rằng rất thực
Thì anh ơi! Sống là trả nợ đời!

Dẫu bộn bề cơm áo muôn nơi
Hoa vẫn thắm bên hiên nhà mỗi sớm
Dẫu phong ba bão tràn hãy ươm tình thật đượm
Tựa vai nhau ru giông tố vẽ cầu vồng.

Huệ Thi