Không nhận thóc của người vô đạo

Liệt Tử (Liệt Ngự Khấu) là một bậc giác ngộ sống vào thế kỷ thứ tư trước Công nguyên. Sinh thời, Liệt Tử sống cơ hàn, có khi còn đói khát nữa.

Có người nói với vua Tử Dương nước Trịnh:
– Liệt Tử là bậc cao sĩ ở nước mình mà phải bần cùng, chẳng hóa nhà vua không biết quý trọng người giỏi ư?

Tử Dương nghe nói, sai sứ giả đưa cho Liệt Tử vài mươi xe thóc.

Liệt Tử ra tiếp sứ giả, vái hai vái xin từ chối.

Sứ giả về, Liệt Tử vào trong, vợ bực tức, tự đấm ngực mà rằng:
– Thiếp nghe vợ con những bậc đạo đức cao thượng đều được an nhàn vui vẻ, nay vợ con tiên sinh túng đói, vua đưa cho tiên sinh thóc gạo, tiên sinh lại từ. Là số mạng ư?

Liệt Tử cười:
– Vua mà biết ta, không phải là tự chính vua biết ta, tại nghe có người nói mới biết ta. Vua nghe người nói mới biết ta mà cho ta thóc, thì lúc bắt tội ta, tất vua cũng lại nghe lời người nói mà thôi. Vì thế ta không nhận thóc. Vả chăng, chịu bổng lộc của người, hoặc khi người mắc hoạn nạn, không liều chết giúp người là bất nghĩa. Mà nếu liều chết giúp kẻ vô đạo thì lại còn nghĩa lý gì nữa.

Tử Dương sau quả nhiên bị nạn mà chết.

(sưu tầm)