Không bỏ cuộc dù đã thua

Đó là một cuộc chạy đua tại địa phương – cuộc đua mà chúng tôi đã phải tập luyện gian khổ để được tham dự. Vết thương mới nhất ở chân của tôi vẫn chưa kịp lành. Thật sự tôi đã phải tự đấu tranh xem mình có nên tham gia cuộc đua không. Nhưng cuối cùng thì tôi cũng tham dự vòng chạy 3,200m.

“Chuẩn bị… sẵn sàng…”. Tiếng súng lệnh vang lên và chúng tôi xuất phát. Mọi người đều chạy trước tôi. Tôi nhận ra rằng mình đang cà nhắc một cách đáng xấu hổ và mỗi lúc càng bị tụt lại phía sau.

Người chạy đầu tiên đã về đích trước tôi đến hai vòng chạy. “Hoan hô!” Đám đông hét lớn. Đó là tiếng hoan hô lớn nhất mà tôi từng nghe ở một cuộc đua.

“Có lẽ mình nên bỏ cuộc,” tôi thầm nghĩ khi đang cà nhắc từng bước. “Những người kia thật không muốn chờ cho đến khi mình chạy tới đích”.

Nhưng rồi tôi cũng quyết định chạy tiếp. Hai vòng cuối cùng, tôi chạy trong đau đớn. Trong phút chốc, tôi quyết định không tham gia chạy vào năm tới. Vì dù cho cái chân đau của tôi có khỏi hay không, tôi cũng không thể thắng nổi cô bé đã thắng tôi đến hai lần.

Khi tới đích, tôi nghe vang tiếng hoan hô – cũng lớn như lần trước khi cô bé kia tới đích. “Gì đây?” Tôi tự hỏi. Tôi quay lại nhìn và thấy bọn con trai đang chuẩn bị vào vòng chạy. “Đúng rồi, họ đang hoan hô mấy đứa con trai”.

Tôi liền chạy thẳng vào nhà tắm, thì có một cô gái đâm sầm vào tôi. “Chào, bạn thật là dũng cảm!” – cô gái nói với tôi.
Tôi nghĩ thầm: “Dũng cảm ư? Cô này chắc nhầm mình với ai rồi. Tôi thua mà!”

“Nếu là tôi, tôi đã không thể chạy nổi hai dặm như bạn vừa làm. Tôi chắc mình sẽ bỏ cuộc ngay từ vòng đầu tiên. Chân bạn có sao không? Chúng tôi đã hoan hô cổ vũ bạn lúc nãy. Bạn có nghe không?” – cô gái tiếp lời.

Tôi không thể tin nổi. Một người lạ hoắc hoan hô tôi – không phải vì cô ấy muốn tôi thắng, mà vì cô ấy muốn tôi tiếp tục mà không bỏ cuộc. Tôi đã lấy lại được niềm hy vọng. Tôi quyết định sẽ tham gia kỳ thi đấu năm tới. Chính cô gái ấy đã trao lại cho tôi ước mơ của mình.

Vào hôm đó tôi học được hai điều: Thứ nhất, một chút thân ái và tin tưởng vào người khác có thể làm thay đổi người đó rất nhiều. Thứ hai, sức mạnh và dũng khí không phải luôn được đo bằng những huy chương và chiến thắng. Chúng được đo bằng những thử thách mà chúng ta vượt qua được. Những người mạnh nhất không phải lúc nào cũng là những người thắng cuộc, mà có khi là những người không bỏ cuộc khi họ đã thua.

(Theo Ashley Hodgeson)