Khoảng lặng phòng chờ

ăăăă

Sát Tết và đầu năm, hai chuyến về quê. Chỉ cách mấy ngày nên nụ cười thường trực của cô tiếp viên hàng không thoảng thêm nét ngờ ngợ như nhận ra khách quen.

Chỉ cách mấy ngày, một chuyến về chung vui cùng đôi uyên ương mới trên chuyến xe hoa rạng rỡ nụ cười; một chuyến ngậm ngùi theo tiễn người thân trong hành trình cuối cùng về nơi tĩnh lặng vô biên… Những chuyện thường tình của cõi thế tục vẫn khiến người ta tự thấy mình già hẳn đi trong thoáng chốc. Và đôi khi thật nhiều chiêm nghiệm lặng lẽ chất đầy thêm gánh ưu tư trên chiếc ghế nhựa ở phòng chờ sân bay.

Trước Tết, dòng người chen chúc nối dài trước quầy làm thủ tục cùng hành lý chất ngất, giữa đủ loại âm thanh hối hả và hỗn tạp. Những hành khách từ miền Bắc mang theo cả cái giá rét cuối năm rộn rã ùa xuống sân bay miền Trung náo nức nắng vàng. Tứ phía là những tiếng reo vui, những cái ôm siết mừng sum họp, những chiếc taxi gấp gáp nhấn còi. Trong phòng chờ kế bên, đám đông sốt ruột liếc đồng hồ. Mùa xuân như vẫn còn chơi ú tim chót vót tầng mây trắng.

Sau Tết, phòng chờ lại đông nghịt người, nhưng những bước chân đã chậm rãi hơn, những câu chuyện trở lại rì rầm với những cái bắt tay từ tốn. Miền Bắc đã nắng bừng sau cả tháng trời ảm đạm, miền Trung nắng nóng lại chói chang. Chỉ có cành đào là vội vã bung những nụ hoa trốn rét nở muộn chào xuân.

th

Giữa hai chuyến bay, phòng chờ vắng lặng, đều đều tiếng máy hút bụi theo bước chân người lao công nhè nhẹ. Lúc này ở đây chỉ có vài hành khách đến sớm như một cách tạm lánh trong ít phút những chúc tụng hội hè, những trách nhiệm lo toan, những nụ cười nước mắt.

Một bài học đơn giản nhất để tâm trí được nghỉ ngơi là biết rằng, ít nhất trong một vài phút tới, mình không có bất cứ công việc gì phải làm, không có bất cứ nơi nào phải đi, không bổn phận hay nghĩa vụ. Ít nhất trong vài phút tới, ở đây không có cảnh hội ngộ hay chia ly…

Nhà thơ Nguyễn Bính từng có bài thơ tả cảnh sân ga:
… “Những chiếc khăn màu thổn thức bay
Những bàn tay vẫy những bàn tay
Những đôi mắt ướt tìm đôi mắt…”

Và có một nhà thơ vô danh nào đó đã viết thêm:
“Có một người đi bên cạnh tôi
Bước cả hai bên dốc cuộc đời
Nắng trưa nghịch ngợm vo tròn bóng
Một mình ôm cả chuyện chia phôi”.

Tự nhiên muốn nghĩ rằng, biết đâu, đó cũng là một trong số hành khách ở phòng chờ đang ngắm đàn én tung tăng phía trời xa.

Nguyễn Việt

ăă