Khi ngọn nến đã tắt…

Trước khi kết thúc chuyến đi sang Anh giảng đạo vào năm 1976, thiền sư Thái Lan Ajahn Chah hỏi những người có mặt: “Quý vị còn câu hỏi nào nữa không? Có vấn đề gì mà quý vị vẫn chưa thấy hài lòng chăng?”

“Dạ có,” một người phụ nữ đáp. “Tôi đã được nghe những giáo lý này trong nhiều năm qua, nhưng chưa bao giờ tôi nghe một câu trả lời nào thoả đáng cho câu hỏi: “Trạng thái Niết-bàn là gì? Chúng ta có còn hiện hữu nữa hay không?”

Có một ngọn nến đang cháy bên cạnh bục ngồi của Ajahn Chah. Thấm ướt hai ngón tay, thiền sư quay sang và bóp tắt ngọn nến.

“Bây giờ ngọn nến đã tắt rồi, chúng ta có còn gì để bàn luận thêm về nó không? Nó đã đi đâu, bây giờ nó có hiện hữu ở một nơi nào khác hay không?” Ajahn Chah hỏi lại.

Người phụ nữ im lặng không trả lời.

Thiền sư nói tiếp: “Không! Không có một lời luận bàn nào là thích hợp.”

“Câu trả lời của tôi có làm cô hài lòng không?” Thiền sư lại hỏi người phụ nữ.

“Không!” – cô ta đáp.

“Tôi cũng vậy, tôi cũng không hài lòng với câu hỏi của cô.”

(sưu tầm)