Hoan ca ngày đông

Em đừng sợ mùa đông, đừng có sợ
Trong cây khô nhựa sống vẫn chuyển mình
Trong khẳng khiu còn đó những mầm xinh
Chờ thời điểm để vươn mình thức dậy.

Em đừng sợ đêm đen, đừng có sợ
Ánh bình minh đang đợi sẵn bên đồi
Thấm sương đêm hoa càng thắm càng tươi
Khi tia nắng đầu ngày chạm tới.

Tôi có đây, bên em, mọi ngả đường chung lối.
Tôi là Vô Thường,
Là kẻ cùng em pha trộn những sắc mầu
Lấy trắng làm đen, rồi lấy đen làm nên trắng
Lấy tối ba mươi gây dựng một đêm rằm.

Hoa rất thắm rồi hoa thành tàn lụy
Trái còn xanh, trái sẽ ngọt đầu cành.
Niềm vui tới rồi niềm vui giã biệt
Nỗi buồn về rồi lại bước ra đi.

Em không phải là niềm vui!
Cũng không phải là nỗi buồn!
Em là Người Quan Sát chúng.

Trong em có một nguồn tâm trong vắt
Không bị nhiễm ô
Không bị buồn vui thế tục che mờ
Nguồn tâm ấy Lặng, Sáng, Trong, Êm, Mát.
Nguồn tâm ấy vẫn ngày ngày ca hát.
Đó mới chính thực là em.
Em hãy quay về nhìn lại mà xem.

Sư cô Lĩnh Nghiêm