Hãy yêu tha thiết

Đây là bức thư của một người cha gửi con gái, trước khi về cõi vĩnh hằng:

“….Con ơi, dù con sợ tình yêu, nhưng tình yêu cứ đến. Nếu đó là niềm vui, thì con cứ nâng niu như người mẹ ôm ấp đứa con thơ. Nếu đó là vết thương lòng, cũng có thể tâm hồn con vương vấn. Con đừng bao giờ tự hỏi rằng người con đang yêu có xứng đáng với con không? Cái thứ tình yêu mà mặc cả như món hàng ngoài chợ thì không còn là tình yêu nữa. Khi yêu, con đừng đắn đo tính toán.

Nếu người yêu con nghèo khổ, con sẽ cùng người ấy lao động, xây đắp, tô thắm cho tình yêu.

Nếu người yêu con già hơn con, thì con sẽ làm cho người ấy trẻ lại với con. Nếu người yêu của con bị cụt chân, thì con sẽ là cái nạng vững chắc cho người ấy.

Con phải luôn cảnh giác, xem thử người đó yêu con vì cái gì? Nếu người đó yêu con vì sắc đẹp thì con nên nhớ rằng: Sắc đẹp của con rồi sẽ tàn. Nếu người đó yêu con vì con có chức cao thì con hãy khẳng định rằng: – Người đó không yêu con. Con hãy bảo họ rằng: Địa vị không bao giờ đem lại hạnh phúc, chỉ có tự túc chân chính mới thoả mãn lòng người chân chính.

Con phải độ lượng và giàu lòng tha thứ, nếu như họ hối hận thật sự. Con hãy chung thuỷ với người yêu xây dựng cuộc đời riêng. Nếu con làm mất hai chữ quý báu đó thì con sẽ hổ thẹn và không được quyền tự hào với chính con, với xã hội.

Nếu con để cho một người nào khác chồng con đặt cái hôn ranh mãnh bẩn thỉu lên môi con, thì trước khi hôn họ sẽ khinh con, và nhất là sau khi hôn họ sẽ càng khinh con hơn.

Ai sẽ vì con mà chăm sóc đời con, vui khi có tin mừng, buồn khi con gặp sự không may… Đó chính là chồng của con.

“CON HÃY YÊU ĐI, YÊU THA THIẾT NHƯ NGÀY XƯA MẸ ĐÃ YÊU CHA”…!!!

(sưu tầm)