Giữa tầng mây

Lần nào cũng là cảm giác nhoi nhói háo hức khi ánh trắng chói chang lấp lóa khung cửa sổ bằng hai bàn tay bên sườn phi cơ. Muôn vạn núi đồi thảo nguyên sông suối tầng lớp chồng chất mượt như kem mềm như sữa mong manh sương khói. Màu trinh bạch nhức mắt, đầy đặn mà thăm thẳm, cuồn cuộn mà dịu dàng.

p2

Một chút chua chát đầu môi. Vẫn chỉ là mây trắng. Sớm hôm nào chẳng bầng bầng cuốn gió, chiều hôm nào chẳng bảng lảng cuối trời. Mây cứ đẹp cứ điệu đà cứ duyên dáng bên trên những dửng dưng đời tục. Dường như bây giờ người ta nhìn xuống nhiều hơn nhìn lên. Mặt đất chật chội quá và nhiều nguy cơ quá. Cứ mê man quanh quẩn lo toan tránh né mưu cầu thành quen, đến mức một ánh mắt ngước nhìn trời xanh mây trắng lắm khi cũng vội vàng và nặng trĩu. Đời vốn đục còn mây thì tinh khiết, thành thử khoảng cách giữa mặt đất với bầu trời chỉ vẻn vẹn một cái ngước nhìn mà vời vợi cách xa. Thế nên đường mây mây bay, đường người người đi, dẫu là cùng về nơi vô định.

Nếu không phải là nghệ sĩ, hình như chủ yếu người ta thường ngắm mây nhiều khi còn trẻ hoặc lúc về già. Còn thì mây là chỗ để người ta trút lên những tiếng thở dài mỗi đợt chồn chân mỏi gối giữa hai cuộc bon chen. Phải thế chăng mà có những ngày mây u ám sà thấp rồi rách toạc, trút nước trời gột rửa bụi rác trần gian. Nhưng phía trên những đám mây đen vần vũ, vẫn là ngàn năm mây trắng.

Bao nhiêu là man mác xốn xang khi bốn bề mây phủ. Tiếng động cơ ì ầm ru trong tĩnh lặng bồng bềnh những nhạt nhòa ký ức, nhạt nhòa hiện thực. Ai gửi lại được gì và mang theo được gì trong chuyến bay ngang qua giữa tầng mây? Như nhiều lắm như không gì hết cả. Một hành trình ngắn trong chuyến đi dài qua cuộc đời xét cho cùng cũng là ngắn ngủi. Một chút tơ sương đọng lại quyến luyến không đủ ẩm gót giày bước xuống cầu thang hừng hực nắng phi trường. Dưới kia là mặt đất với những vòng quay tiếp diễn muôn đời không thể khác. Sau lưng là đầy trời mây trắng cuộn dâng khát vọng sống của muôn đời…

Nguyễn Việt