Giang hồ tê chân

thơ Trần Hoàng Vy

Giang hồ tê chân quên dép rớt
Bạn hiền tìm không biết rơi đâu
Bổng thấy tiếc một thời sung sức
Mòn gót giày lên núi, xuống sâu

Giang hồ gì? Cốt thăm bè bạn
Người đỡ, người thồ cứ ruổi rong
Thơ dăm chữ, rượu chè dăm cốc
Và bốc lên ta cứ tang bồng…

Ngồi nhà một mình cũng thấy chán
Cơm bưng , rượu rót tích sự gì
Văn chương lạt lẽo đọc ngao ngán
Thôi tìm bằng hữu rượu chung ly.

Ừ, cứ ruổi rong, cứ ruổi rong
Đất nước mình, đường sá long đong
Chân trót tê rồi không thấy mỏi
Có đi thấy vạn vật xoay vòng.

Đâu cứ hoàng hôn là tắt nắng
Vẫn nồng hương vị rượu tri âm
“Họa hổ, họa bì, nan họa cốt…”
Giang hồ say rượu sẽ tri tâm!

Mặc kệ tê chân, mặc kệ dép
Chân trần mới hiểu đất có gai
Giang hồ say hết bao nhiêu bạn
Trong cuộc trần ai… ai hiểu ai?…