Em sợ

Liếc ngang bên ngoài thế giới phồn hoa
Em vẫn chưa quen với trăm ngàn bon chen chợ búa
Vẫn cứ là em – trong kén non một thuở
Vẫn khép mình trong lễ giáo gia phong…

Ai nhạo khẩy cười, văn dăm ba chữ cong cong
Mà viết lách đêm ngày lẩn thẩn
Ba dạy rằng: hiểu sâu chữ Nhẫn
Thanh tịnh tâm hồn, nhìn cỏ cây màu sắc cũng đẹp hơn

Thiên hạ có quen đâu, có chi lại dỗi hờn
Em vẫn cứ yêu ghép vần từng con chữ
Trong cả giấc mơ trưa ngắn ngủi,
Thơ cũng nhịp nhàng nhảy múa mộng ban sơ…

Em chẳng biết những kẻ yêu thơ
Có dại khờ, có đa đoan hay vô vàn mơ mộng
Riêng em sợ một ngày mắt nhìn trống rỗng
Nghe nụ cười mà ngỡ hóa mưa ngâu

Cho tận kiếp sau
Em vẫn là em – người đàn bà dệt nhiều khát vọng
Và nàng thơ mãi ngọt ngào sánh bóng
Ru em vào tĩnh lặng sống bình an…

Huệ Thi