Đường đêm

peiku31

Từng cụm mây là là hắt ánh đèn pha một màu trắng sữa. Hàng cọc tiêu lờ mờ thoắt ẩn thoắt hiện trong màn sương đặc quánh. Tiếng động cơ rù rì lầm lũi thận trọng, vọng vào vách đá như những tiếng thở dài nhè nhẹ. Đường vượt đèo đêm bồng bềnh huyền thoại, muôn vàn mắt lá ướt sũng tò mò dõi theo chuyến xe độc hành.
“Thôi về đi, đường trần đâu có gì…”. Câu hát thấm thía trên đường dài thăm thẳm. Mới hay trong ngược xuôi tiếp nối vẫn có những khoảng lặng suy tư vỗ về kỷ niệm trên vòng bánh xe lăn mải miết.
Bao chặng đường đã qua chợt quen rồi chợt lạ, như tình yêu cuộc sống chẳng bao giờ tàn phai, chỉ đôi chút thăng trầm theo luân chuyển bốn mùa. Chợt da diết nhớ một con đường đông đúc chiều nao về có long lanh mắt trẻ, có ngọt ấm vòng tay. Bình dị thế mà cứ phải xa mới hiểu, nào phải đều đặn ngày qua khói bụi ngột ngạt đã che mờ.
Những cơn mưa thất thường đôi chỗ làm sạt đất đá ngổn ngang đường đèo. Trong gió rét có những bóng công nhân cần mẫn điều khiển cỗ máy nặng nề san gạt. Tiếng máy gầm gừ xé toạc một góc rừng đêm hiu hắt. Mời nhau một điếu thuốc ấm lòng, hỏi thăm đường về xuôi còn bao xa? Chỉ thấy lấp loáng một nụ cười hồn hậu: “Em không biết đâu. Đã bao giờ được đi khỏi huyện này đâu mà biết”. Rồi cái bóng lênh khênh lại vội vã kéo barie: “Đường thông rồi đây. Các bác đi may mắn nhé!”. Vẫy tay chào nhau như những người bạn thân tự bao giờ.
Lại những cột mốc cây số đều đặn trầm mặc trong mưa rừng. Đôi lúc có cảm giác con đường bị núi rừng nuốt chửng, ngỡ bánh xe không lăn mà đang bay giữa cõi vô cùng, để rồi thở phào dễ chịu khi lại thấy le lói ánh đèn thị trấn với quán khuya còn thức đón khách đường xa.
Một tay lái xe tải lạ hoắc vỗ vai thân mật: “Các anh đi chậm nhỉ. Tôi vượt lúc ở Điện Biên, đến đây đợi mãi” – “Sao lại đợi?” – “Thì anh em uống nước cho vui. Giờ này có mấy xe xuôi đâu. Ừ, mà đi chậm thôi, đường đèo trời mù nguy hiểm lắm”.
Cạn chén trà thơm sánh với cái bắt tay chắc nịch, lại lên đường vào đêm hun hút, lắc lư theo những vòng cua. Qua dốc Cun, nhìn lên đường mới thênh thang về xuôi, mưa chỉ còn lác đác, nhường chỗ cho ánh ban mai nhuộm tỏ chân trời.
Nguyễn Việt

IMG_5958