Đừng ngăn cản ước mơ

Suzy Brown là một thiếu nữ xinh đẹp, mái tóc vàng bồng bềnh, đôi mắt xanh biếc và tiếng cười rộn rã. Cô ấy muốn trở thành một diễn viên hề nổi tiếng. Và cô ấy luyện tập mỗi ngày. Suzy thường mặc trang phục ngộ nghĩnh, thích nhào lộn, thích ngả người ra sau cho đến khi tôi nghĩ cô ấy sẽ gãy lưng, và tập đi khệnh khạng quanh phòng, miệng hát nghêu ngao: “Ta có cái mũi đỏ to tướng, đôi giầy nâu khổng lồ và ta sẽ là một diễn viên hề nổi tiếng nhất thế giới”.

Và cô ấy sẽ là như vậy… nếu cô ấy cố gắng.

Vài năm sau, khi tôi gặp lại Suzy, cô ấy không ở trên sàn diễn, không mặc bộ đồ chấm bi của anh hề và không làm cho ai cười. Cô ấy sống một mình trong căn hộ bé tí, nhận một công việc lương rất thấp mà cô ấy căm ghét, và bận bịu đến mức không thể đi xem xiếc. Cô ấy mới hai mươi lăm tuổi nhưng chẳng khác gì sáu mươi lăm tuổi. Cô ấy nói: “Kay, mọi chuyện chưa chấm dứt đâu. Một ngày nào đó mình sẽ có cơ hội khác. Một ngày nào đó mình sẽ vào đoàn xiếc. Một ngày nào đó khi… “

Giống như Suzy, tôi cũng có một ước mơ. Đó là trở thành một diễn giả – một người có thể truyền cảm hứng đến người khác, để họ thực hiện bất cứ điều gì mà họ mong muốn. Nhưng trước hết, tôi cần tự tin khi đứng trong căn phòng đầy người. Nhưng tôi sợ lắm. Thậm chí một lời cầu nguyện thì thào cũng không dám.

Nhiều năm qua, tôi tuyên bố là muốn phát triển năng khiếu diễn thuyết. Nhưng tôi bận quá, tôi túng quẫn quá, tôi bệnh quá, tôi không biết cách làm như thế nào… Khi người ta sợ phải làm điều gì đó, người ta thường viện ra hết lý do này đến lý do khác.

Một ngày nọ, sau khi nói cho nhiều người biết ước mơ của tôi và sự chuẩn bị trong suốt một thời gian dài, tôi không còn lý do nào để nêu ra nữa. Tôi biết mình phải bước qua nỗi sợ hãi đó.

Lần đầu tiên tôi tập phát biểu, chỉ có mười người trong phòng. Tôi biết rất rõ từng người, và tôi thuộc rất kỹ bài diễn văn, nhưng khi đứng lên, bộ nhớ của tôi ngừng hoạt động. Mắt tôi nhòe đi, không thể nhìn thấy khán giả nữa. Tim tôi đập thình thình liên hồi, dường như nó muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Người tôi cứng đơ như một xác chết. Tôi cố hít vào thật sâu, đầu óc nhẹ tênh, nhìn thắng vào mặt bạn bè – và ngất đi!

Từng chút một, tôi bắt đầu tập diễn thuyết. Dần dà, thậm chí tôi còn chiến thắng trong vài cuộc thi diễn thuyết. Cùng với những lần thành công, tôi trở nên can đảm hơn. Và cùng với những lần thất bại, tôi trở nên mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn.

Bạn còn nhớ cô bạn Suzy Brown của tôi không? Cô bạn có tài và xinh đẹp đã chết vì căn bệnh ung thư ở tuổi ba mươi, mà chưa một lần vào được đoàn xiếc. “Một ngày nào đó” của cô ấy không bao giờ xảy ra. Lần cuối cùng gặp mặt, Suzy nói với tôi: “Kay, mình chỉ mong có thêm một cơ hội để thử lần nữa”.

Khi ta ngăn cản ước mơ, nghĩa là ta đang ngăn cản cuộc đời mình.

Hai ước mơ… hai đoạn kết… Tôi đã đi được bước thứ nhất, còn Suzy thì kiềm giữ ước mơ của cô ấy lại. Nếu lúc này Suzy có thể nói chuyện với chúng ta, tôi chắc cô sẽ nói: “Đừng sợ hãi khi muốn với tới những ngôi sao, đó là lý do khiến Thượng Đế đặt chúng ở một nơi xa xôi như vậy”.

(sưu tầm)