Đợi em mùa sau

loc-xuan-s

Mình chỉ là một chiếc lá, mình hẹn với cây rồi thành một chiếc lộc non, mình ra đời như nào nhỉ, ai đó có thể kể cho mình nghe về hành trình mình đến với thế giới này không?
Ngày xửa, ngày xưa, gió kể – lá đến với thế giới này bằng lời hát của cây, cây ru lá bằng từng giọt nhựa, để đến mùa xuân lá trở về, lá như được tách ra bởi lớp vỏ xù xì mầm non xanh ấy tròn xoe đôi mắt và ngơ ngác đến với bầu trời một cách lặng lẽ, rồi khi những bông hoa xuân nở trên cành là lúc những chiếc lá thả màu xanh mát mắt vào thế giới tự nhiên.
Lá đến với cây vì muốn bốn mùa may cho cây chiếc áo mới, những chiếc áo rực rỡ sắc màu và làm cuộc sống thật ấm áp bớt cô quạnh hơn. Mùa xuân lá mặc lên thân cây bộ quần áo xanh mướt, mùa hè bộ quần áo xanh thẫm và mùa thu là bộ quần áo màu vàng, rồi mùa đông về thì lớp áo của lá là lớp vỏ cây xù xì đang ươm mùa dệt tơ để tạo ra những mầm non mới. Cũng chẳng hiểu tại sao lúc vào đông nhiều chiếc lá chuyển màu rực rỡ, cây thì áo đỏ, cây thì áo vàng, cây thì xanh mướt… Chắc lúc đó tại cây đang giận, lá cũng hờn… chỉ vì thế mà vào những lúc như vậy trời rét và rất lạnh, trên phố mọi người nói mùa đông đang trôi đi và mùa xuân đang gõ cửa. Cây trụi lá chỉ còn những cành khẳng khiu và dang tay ra ôm lấy bầu trời.
Chiếc lá chồi xanh trên cây nở một nụ cười với nắng, lâu lắm rồi lá mới thấy cuộc sống thật đáng yêu nó cất tiếng hát rì rào, nó xòe tay ra đón lấy mùi hương được trùm lên trong mùi quả ổi chín, rồi lá chơi trò ú tim, chơi trò kể chuyện, thi hát và cứ thế lá đi theo các mùa, lá cuốn đi cả những bận rộn lo toan của cây khi vào mùa hoa, mùa quả.

images

Sao lá lại chuyển vàng, để đốm nắng cứ nghiêng mình thi sắc mới, lá vàng nhỉ anh gió, anh gió cười híp mắt, mải cười nên rụng cả mùa thu. Còn em cười vì hôm nay qua phố, anh gió đã gom rất nhiều lá vàng xuống phố, mọi người nói hình như thu đã về, em đã thoải mái rong chơi với những chiếc lá vàng, em chọn những chiếc lá vàng bóng đem ép vào cuốn sổ tay rồi lấy bút nắn nót viết lên dòng chữ, viết lên những câu thơ.
Những chiếc lá theo anh gió đi chơi, lăn trên mặt đường đánh thức cả khu phố nhỏ, phá tan sự im lặng của thành phố, từ lâu lắm em mới cảm nhận được con đường mùa thu có nắng và gió, có sự tan chảy của những trái tim tình yêu.
Vì những chiếc lá rơi mà tối nay em đã biến mình thành một người lạ, em muốn những đốm vàng như màu nắng cứ lăn mãi trên tay, lăn mãi trên dòng đời tấp nập. Em muốn ngưng lại cuộc sống trong thời khắc những thảm lá trải dài khu phố.
Em hỏi anh gió, anh có nhớ sự có mặt của em không, nhớ giờ phút em xanh lên để mùa đông không ở lại, để hoa nở, hạ về, để lá vàng cả con đường anh đi. Anh có nhớ em đã hiện sinh và tái sinh theo bốn mùa xuân, hạ, thu, đông hay em chỉ là chiếc lá nhỏ nhoi hiện hữu rồi tan vào hư vô và tan biến như chưa từng đến.
Vâng em chỉ là một chiếc lá, chớm thu về nghe hương sen tan và hương cốm ào rơi trên phố, em biết mình sắp tan và để lại nỗi nhớ trong lòng ai đó. Em chỉ nói với anh gió điều này: còn nhớ em hãy đợi mùa sau em về nhé.
Nguyễn Lê Hằng

20824130_images1698572_ha1resize69673441