Độc hành

Có những thứ chỉ riêng mình ta hiểu
Giữa đêm trường đường lữ khách cô đơn
Ngày còn xa nên mải miết chân dồn
Đạp gai góc tìm ban mai bừng sáng

Ta đi ngang qua thế gian buồn chán
Lặng lẽ cười nghe muôn tiếng thị phi
Đúc đớn đau thành đá lót đường đi
Nghiền cay đắng làm tác nhân để sống

Ta không muốn gửi hồn cho gió lộng
Không thả lòng theo muôn cánh bèo trôi
Mỗi bước đi dù máu lẫn mồ hôi
Chân vẫn cuốn vào đêm dài vô tận

Ta chẳng phải là cái gì to lớn
Đêm mênh mông – một bóng quá nhỏ nhoi
Mép ba lô sờn rách đã lâu rồi
Còn nguyên vẹn một niềm tin sắt đá

Cũng có thể, rồi đây, ta gục ngã
Chìm vào đêm, chưa kịp thấy bình minh
Xác thân vùi trong bão tố điêu linh
Bị lãng quên như chưa từng tồn tại

Có sao đâu! Còn đây trời quan tái!
Thỏa thuê hồn lữ khách vút trong đêm…

Có những điều chỉ riêng mình ta tin
Nỗi cô đơn muôn đời còn đáng sợ
Nhưng hạnh phúc chắt chiu từ trong đó
Là mặt trời soi mỗi bước ta đi.

Cuồng Phong