Đi trên mặt nước

Tại viện nghiên cứu nọ, một vị tiến sỹ là người có học vị cao nhất.

Một ngày, anh ra ao nhỏ đằng sau viện để câu cá, ông giám đốc và phó giám đốc cũng đang câu cá. Anh chỉ gật đầu chào, nghĩ rằng họ chưa tốt nghiệp đại học, có gì hay để mà nói chuyện?

Lát sau, giám đốc bỏ cần câu xuống, giãn gân cốt một chút, từ từ đi trên mặt nước như bay, đến nhà vệ sinh đối diện. Tiến sĩ kinh ngạc: Sao có thể đi trên nước nhỉ?!

Muốn hỏi lắm, nhưng anh gắng nín lặng. Dù sao mình cũng là tiến sỹ cơ mà!

Đến lượt người phó giám đốc đứng dậy, cũng bước trên mặt nước đi đến nhà vệ sinh. Vị tiến sỹ càng không thể tin vào mắt mình, tự hỏi chẳng lẽ họ là các cao thủ giang hồ sao?

Tò mò, và cũng cần đi vệ sinh, trong khi hai mặt quanh hồ đều tường bao quanh, muốn đến nhà vệ sinh đối diện phải đi vòng qua đường khoảng mười phút…. cuối cùng vị tiến sỹ cũng thử bước xuống mặt ao.

Chỉ nghe một tiếng “ùm”, anh ngã nhào, ướt từ đầu đến chân.

Giám đốc và phó giám đốc vội kéo anh lên và hỏi anh ta tại sao muốn xuống nước. Anh hỏi lai: “Tại sao các anh có thể đi qua mặt nước được?” Hai người kia nhìn nhau cười: “Trong ao này có cắm hai hàng cọc gỗ, do mấy ngày mưa nước ngập che đi. Chúng tôi đều biết chỗ cọc gỗ nên có thể bước lên cọc mà đi. Tại sao cậu không hỏi chúng tôi một tiếng?”

(sưu tầm)