Đêm rừng nhớ biển

Khao khát nhớ như chưa từng biết nhớ
Vụng dại yêu như thuở mới được yêu
Ngọn gió núi ngỡ ngàng hương muối mặn
Tán rừng khuya xao xác sóng thủy triều

Lưng đèo vắng mảnh trăng mờ trốn ngủ
Nửa trăng kia còn tắm cuối đại dương
Sương ấm ức giăng màn che bếp lửa
Ngóng trùng khơi chia hai nửa đêm trường

Con dế nhỏ chân nhà sàn rả rích
Bản nhạc rừng mơ nâng cánh hải âu
Mái tranh ấm thương bóng thuyền xa lạnh
Tìm ngày xưa nguyện Ô Thước bắc cầu

Đời dệt sợi luyến thương màu cách trở
Cho đêm rừng thăm thẳm gọi biển xa
Thơ viết vội gửi theo dòng suối nhỏ
Xuôi sông dài về nơi sóng đơm hoa…

Cuồng Phong