Đêm mưa bão

thơ Trần Nhân Tông

Bỗng trời nổi gió, bụi tung bay
Ông chài say tít, mặc thuyền xoay
Một dãy núi đồi vang tiếng sấm
Chân trời bốn phía mịt mù mây
Sầm sập mưa rơi như thác đổ
Thi nhau ánh chớp xé đêm dày
Bất chợt bão tan, trời lại tạnh
Trăng sáng ngoài thềm – canh mấy đây?