Đêm lá đổ

Vội lên ngàn nơi lá vẫn còn xanh
Để lại sau lưng đô thành mùa lá đổ
Thênh thang chân mây những nẻo đường bụi đỏ
Bạn bên mình chỉ có chiếc balô…

Bước mỏi chân dồn chẳng đuổi kịp chiều thu
Lá vẫn bay theo từ trong lòng phố
Buông kỷ niệm thả xuống bờ cỏ úa
Rừng bỗng cợt đùa rung sóng lá nhấp nhô…

Ôm nỗi nhớ trốn người đi mài miết
Đêm vấn vương lối nhỏ lộng gió hồ
Mưa lá trút miên man lòng da diết
Để dáng kiều xao động cả cơn mơ…

Chốn đầu sông cách vài trăm cây số
Hướng phồn hoa gửi cánh gió đưa thư
Ghé vườn yêu nơi khóm hồng nở rộ
Thả bên thềm một chiếc lá cuối thu…

Cuồng Phong