Dân nghèo cưu mang “ông Tây” trong đại dịch

Ông Andrey (70 tuổi) từ Nga sang Việt Nam du lịch từ cuối năm 2019. Không may, ông 2 lần bị ngã rất nặng, một lần vỡ xương chậu phải nhập viện phẫu thuật, lần sau lại gãy tay.

Dịch bệnh ập đến, không thể về nước, mắc kẹt ở Việt Nam quá lâu mà số tiền mang theo đã cạn, ông Andrey xin những ngư dân cho tá túc tạm trong căn chòi nhỏ dựng bằng tôn, bạt cũ, trên bờ biển Hàm Tiến, Phan Thiết, Bình Thuận. Hàng ngày, ông ra biển kiếm con cá con tôm ăn qua ngày.

Bà con nơi đây thấy ông già cả, cô đơn, nên rủ nhau gom góp rau, gạo, mắm… giúp ông. Khi ông bị ngã đau, người còn da bọc xương, đi lại khó khăn , bà con thường xuyên qua lại chăm sóc, giúp ông nấu nướng.

Mỗi khi được ai đó tặng quà, ông Andrey đều cảm ơn không ngớt, rồi cẩn thận lấy cuốn sổ nhỏ và bút ra ghi lại, để mai mốt khỏe mạnh rồi cám ơn người tặng.

Khi được hỏi “Nếu có người giúp đưa ông về Nga, ông có đồng ý không?”, ông Andrey lặng thing nhìn biển một hồi rồi nói rằng: “Tôi chưa muốn về lúc này, vì tôi rất yêu vùng biển và con người nơi đây. Tôi chưa trả được ơn họ cưu mang mình, nên tôi không nỡ ra đi…”

(Theo tinvan60s)