Cuộc hẹn lúc 9 giờ

8:30 sáng, phòng cấp cứu rất bận rộn. Một ông cụ khoảng trên 80 tuổi bước vào phòng và yêu cầu được cắt chỉ khâu ở ngón tay cái. Ông nói ông rất vội, vì có một cuộc hẹn vào lúc 9 giờ…

Tôi bắt mạch, đo huyết áp cho ông xong, tôi bảo ông ngồi chờ vì phải hơn một tiếng đồng hồ nữa mới có người đến cắt chỉ khâu cho ông. Nhưng thấy ông nôn nóng nhìn đồng hồ, tôi quyết định khám luôn cho ông, tháo chỉ khâu ra và bôi thuốc vào vết thương. Trong khi săn sóc ông, tôi hỏi có phải ông vội như vậy chắc là có hẹn với bác sĩ khác nữa không.

Ông nói không phải vậy, nhưng ông cần đến nhà dưỡng lão để ăn điểm tâm với vợ – bà đã ở viện dưỡng lão khá lâu rồi và bà bị bệnh Alzheimer (bệnh mất trí nhớ ở người lớn tuổi).

Tôi hỏi tiếp là liệu bà có buồn không nếu ông đến trễ một chút? Ông đáp rằng từ 5 năm nay bà ấy không còn biết ông là ai nữa.

Tôi ngạc nhiên hỏi: “Vậy mà bác vẫn đến ăn sáng với bác gái hàng ngày, dù bác gái không còn biết bác là ai nữa?”

Ông mỉm cười, vỗ nhẹ vào tay tôi rồi nói: “Bà ấy không còn biết tôi nữa, nhưng tôi vẫn biết bà ấy là ai”.

Khi ông bước ra khỏi phòng, tôi phải cố gắng lắm để khỏi bật khóc. Tôi vô cùng xúc động và thầm nghĩ: “Ước gì đời mình có được một tình yêu như thế!”

(sưu tầm)