Có đức, bất chiến tự nhiên thành

Tào Bân là đại tướng triều Tống, có công trợ giúp Tống Thái Tổ bình định thiên hạ và rất nhiều công lao chinh chiến hiển hách khác.

Một lần, Tào Bân gặp Trần Đoàn tiên sinh, một người học vấn uyên bác, rất giỏi về xem tướng thuật, nổi tiếng thời Tống với hai tác phẩm “Quy giám” và “Tâm tướng học”.

Trần Đoàn xem qua tướng mạo của Tào Bân rồi nói: “Ông thời niên thiếu được giàu sang phú quý, nhưng về già lại không có phúc. Vậy nên, mỗi lần xuất binh chinh chiến, ông hãy đối xử khoan hồng độ lượng, để cho đối phương một lối thoát, coi như gieo trồng một chút phúc đức cho tuổi già”.

Tào Bân nghe lời.

Sau đó không lâu, Tào Bân dẫn quân đánh nước Thục, chiếm đất Toại Ninh. Tào Bân ra nghiêm lệnh, cấm binh sĩ tàn sát dân chúng, thậm chí phải bảo vệ đàn bà, con gái là người thân của kẻ địch bị bắt giữ. Những người có nhà thì cấp cho họ chút tiền để họ trở về, những cô gái không còn nhà để về thì tìm gia đình xứng đáng gả chồng cho họ. Dân chúng trong thành đều cảm tạ đức hạnh của Tào Bân.

Về sau, Tào Bân nhận lệnh dẫn quân chinh phạt Giang Nam, không đành lòng nhìn cảnh dân chúng lầm than nên ông giả bệnh để tạm thời không nhận lệnh. Bạn bè và tướng sĩ trong triều đến hỏi thăm bệnh tình, Tào Bân đáp rằng: “Bệnh của ta uống thuốc không thể khỏi được, nhưng chỉ cần mọi người thành tâm thành ý thề nguyện rằng khi tiến đánh Giang Nam, quyết không được giết hại một người dân nào, như vậy thì bệnh của ta tự nhiên có thể khỏi hẳn”.

Các tướng sĩ đều dâng hương, hướng lên Trời phát tâm thệ nguyện đúng như vậy. Chuyện đồn đến Giang Nam, dân chúng cùng rủ nhau mang lương thực nghênh đón quân sĩ triều đình. Nhờ đó, không dùng võ lực mà giành được Giang Nam, bảo toàn được hàng vạn sinh mệnh.

Ít ngày sau, Tào Bân gặp lại Trần Đoàn. Trần Đoàn nói với ông: “Thật kỳ lạ! Mấy năm trước ta nhìn tướng mạo của ông, thấy nhất định là ông không có phúc khi về già. Nhưng bây giờ tướng mạo của ông đã thay đổi rồi, ánh kim quang hiện đầy khuôn mặt, nhất định có thể tăng thêm bổng lộc và kéo dài thọ mệnh, hậu phúc vô lượng.”

Tảo Bân hỏi: “Ông nói kim quang là có ý gì?”.

Trần Đoàn đáp: “Kim quang chính là ánh sáng hiển hiện của đức. Người tích được đại đức mới có kim quang này, không chỉ tăng thêm tuổi thọ, mà còn để lại phúc đức cho đời con cháu”.

Tào Bân quả nhiên về già được hưởng phúc, sống an nhàn, được phong là Tế dương quận vương. Ông sinh được cả thảy 9 người con, trong đó 3 người là những danh tướng, con cháu đời sau cũng vinh hiển.

(sưu tầm)