Có dăm cánh lá

thơ Trần Huyền Trân

Nơi tôi vườn nhỏ cây nghèo
Có dăm cánh lá đã theo tay người

Người là du khách qua thôi
Áo đi, rũ lại bụi đời lên cây

Nắng đem mưa, tối đem ngày
Lá đi để vóc cây gầy nhớ thương

Lá ơi từ độ lên đường
Áo xanh đã mấy mùa sương bạc rồi!

Có ai thấy lá vườn tôi
Đốt giùm cho khói lên trời tôi trông.