Chuyện Ngô Tử Điềm

Vào triều đại nhà Minh, có một thư sinh tên là Ngô Tử Điềm, mồ côi mẹ từ rất sớm, cha cậu cưới vợ hai.

Mẹ kế của Tử Điểm rất bất công, bà chỉ đối xử tốt với con ruột, còn đối với Tử Điềm thì lại rất không tốt. Dần dần trong lòng Tử Điềm bất bình, thậm chí oán giận mẹ kế.

Sau này, khi Tử Điềm cưới vợ, mẹ kế cũng không đối xử tốt với vợ của anh ta. Tử Điềm muốn nói cho ra lẽ với mẹ kế. Nhưng vợ anh khuyên can rằng: “Chúng ta là con, nên chịu nhịn một chút.”

Khi cha của Tử Điềm qua đời, để lại ruộng đất và tiền bạc. Mẹ kế chỉ chia cho vợ chồng Tử Điềm một số đất ít ỏi, còn hai mẹ con bà nhận hết phần tiền và phần lớn ruộng đất.

Lần này, Tử Điềm quyết không nhẫn nhịn nữa, muốn đòi sự công bằng.
Nhưng vợ lại can ngăn: “Có hại chịu thiệt là phúc! Hơn nữa chúng ta cần phải hiểu, nếu là thứ của chúng ta thì có chạy cũng không chạy thoát. Có cái nào cứ tranh là được? Càng tranh giành, phúc báo càng bị hao tổn.”

Không lâu sau, vì người con riêng của mẹ kế đam mê cờ bạc, toàn bộ tài sản đã nhanh chóng tiêu tan. Hai mẹ con người mẹ kế này phải đi ra đường xin ăn.

Nếu là người bình thường, chắc sẽ hả hê mà nghĩ: “Đúng là trời xanh có mắt!” Nhưng vợ của Tử Điềm đúng là người hiểu đạo lý. Cô khuyên chồng đi tìm, đón mẹ kế cùng người em về nhà. Vợ chồng Tử Điềm giúp người em này bỏ thói quen cờ bạc, khiến mẹ con họ vô cùng cảm động. Từ đó trở đi, cả gia đình cùng nhau sống vui vẻ, chan hòa.

Về sau, vợ chồng Tử Điềm sinh được 3 người con trai, khi trưởng thành cả 3 đều thi đậu tiến sĩ. 3 người con, từ nhỏ đã được cha mẹ giáo dưỡng, tận mắt chứng kiến cách đối nhân xử thế của cha mẹ, nên trong cuộc sống sau này luôn được mọi người kính trọng, gia đình hạnh phúc.

(sưu tầm)