Chuyến hàng cuối cùng

Một cặp vợ chồng giàu có chuẩn bị tổ chức tiệc cuối năm tại nhà. Họ đến một siêu thị lớn để mua sắm những thứ cần thiết. Sau đó, họ thuê một công nhân khuân vác để chở những món đồ đó về nhà. Người công nhân nọ đã khá lớn tuổi, quần áo đã có những vết sờn rách.

Cặp vợ chồng hỏi phí vận chuyển hàng. Người công nhân ra giá 20$, thấp hơn rất nhiều so với mức giá giao hàng thông thường. Tuy nhiên, cặp vợ chồng vẫn mặc cả hồi lâu, và cuối cùng thoả thuận được giá 15$. Người công nhân khuân vác đang rất cần tiền, do vậy ông chấp nhận lấy công rẻ.

Cặp vợ chồng giàu có rất vui vẻ vì đã mặc cả thành công. Họ đưa ông 15$ và địa chỉ nhà, rồi bỏ về trước.

Một giờ trôi qua. Hai giờ trôi qua. Mãi chưa thấy người công nhân nghèo chở đống hàng đến.

Bà vợ bắt đầu nổi giận, chì chiết chồng: “Tôi đã nói với ông rằng không thể tin người đó, nhưng ông không chịu nghe! Chắc hắn ta đã cuỗm luôn đống hàng hóa đó rồi. Chúng ta phải báo cảnh sát mới được”.

Hai vợ chồng tức tối quay trở lại siêu thị. Gặp một người công nhân khuân vác khác, họ dừng lại để hỏi thăm về ông lão nghèo kia. Rồi họ nhận ra người công nhân này đang chở đống hàng của họ trong chiếc xe đẩy của anh ta.

Bà vợ giận dữ chất vấn: “Tên trộm già kia đang ở đâu? Đây là đồ của chúng tôi mà. Đáng lẽ ông ta phải chở đến nhà chúng tôi từ lâu rồi mới đúng chứ. Các người muốn trộm đồ của chúng tôi mang đi bán phải không?”

Người khuân vác đáp: “Thưa bà, làm ơn hãy bình tĩnh một chút. Người công nhân già kia đã bị ốm từ tháng trước. Trên đường giao đồ cho bà, vì người yếu và đói nên ông ấy kiệt sức, gục xuống đường. Khi tôi chạy lại, ông ấy chỉ kịp đưa cho tôi 15$ và thều thào những lời cuối cùng: ‘Tôi đã nhận tiền công chở chuyến hàng này, anh hãy cầm lấy và làm ơn chuyển đến địa chỉ này giúp tôi”.

“Thưa bà, ông ấy rất nghèo, nhưng ông ấy là một người trung thực. Còn tôi đang trên đường để giúp ông ấy hoàn thành chuyến giao hàng cuối cùng của mình”.

(sưu tầm)