Chim phượng hoàng và vị cư sĩ

Một vị cư sĩ nọ bắt gặp một con phượng hoàng bị mắc bẫy trong rừng. Ông nghĩ: “Con chim đẹp quá, hay ta bắt nó đem về nuôi”.

Bỗng ông nghe như có tiếng nói: “Ông không nên nghĩ như vậy!”

Vị cư sĩ lấy làm lạ, nhìn chung quanh không thấy ai, quanh đi quẩn lại chỉ có mình và con chim. Ông bèn hỏi: “Có phải là mi vừa nói đó không?”

Phượng hoàng đáp: “Vâng đúng là tôi đây!… Nếu ông thả tôi ra, tôi sẽ tặng ông 3 lời khuyên tốt nhất.”

Cư sĩ bảo: “Được, ta sẽ thả tự do cho mi. Nhưng hãy nói cho ta biết 3 lời khuyên đó là gì?”

Phượng hoàng nói: “Lời khuyên thứ nhất: Đừng bao giờ tin theo những lời nói sai trái. bất kể đó là ai, cho dù có danh tiếng hay địa vị cao đến mấy đi chăng nữa. – Lời khuyên thứ 2: Đừng cố làm những việc quá sức mình, sẽ chỉ chuốc lấy thất bại mà thôi. – Lời khuyên thứ 3: Nếu làm việc thiện thì không nên hối tiếc, nếu làm việc xấu thì phải biết hối cải.

Vị cư sĩ nghe xong, gỡ bỏ cạm bẫy cho phượng hoàng. Vừa thoát ra khỏi bẫy, phượng hoàng liền vỗ cánh bay lên đậu tít trên cành cao mà cười nhạo: “Cư sĩ kia, ông thật là ngốc nghếch…!”

Cư sĩ bực mình: “Này phượng hoàng! Sao mi lại cười ta ngốc?”

Phượng hoàng đáp: “Trong bụng ta có một viên tiên đơn, nếu ông bắt ta và mổ bụng ta, lấy được nó, thì ông sẽ sớm tu luyện thành chính quả.”

Cư sĩ lấy làm tiếc vì đã thả phượng hoàng, bèn leo lên cây toan bắt phượng hoàng lại. Nhưng mỗi lần ông trèo đến gần, phượng hoàng lại nhảy lên một cành cao hơn, rồi vỗ cánh bay vút lên không trung. Vị cư sĩ thất vọng, đành phải tụt xuống, nhưng chẳng may sảy chân ngã rất đau, chảy cả máu đầu…

Phượng hoàng lượn một vòng trên cao rồi lại đậu xuống cành cây, nói vọng xuống: “Ông đúng thực là ngốc, trong bụng ta làm gì có tiên đơn kia chứ! Ông đã tin vào một lời sai trái rồi. Ông lại còn liều lĩnh leo lên ngọn cây cao mà bắt ta, làm sao mà ông bắt được ta? Ông hối hận vì đã thả cho ta đi. Tại sao ông lại phải hối tiếc vì đã làm một việc thiện lương như thế? Ông hãy đi về, tĩnh tâm lại mà suy nghĩ cho kĩ về những lời khuyên của ta!”

Nói rồi phượng hoàng vỗ cánh bay đi… Vị cư sĩ tỉnh ngộ!

(sưu tầm)