Chiếc bao giận hờn

Một hôm, thầy giáo dặn chúng tôi mang theo khoai tây vào lớp. Thầy bảo hãy ghi tên những người chúng tôi giận ghét lên các củ khoai, mỗi củ ghi tên một người. Khi cho khoai vào bao, chúng tôi nhận thấy một số bao rất nặng nề.

Sau đó, thầy yêu cầu chúng tôi mang bao này theo mình trong vòng một tuần. Khi thì đặt nó bên cạnh giường ngủ, trên ghế xe hơi, khi thì đặt bên bàn làm việc… Sự phiền toái vì lúc nào cũng có một bao khoai kè kè bên mình đã giúp chúng tôi nhận thấy gánh nặng tinh thần to lớn mà mình đang phải mang theo. Hơn nữa, để không bỏ quên bao khoai, chúng tôi cứ phải đặt nó ở những nơi thật dễ thấy, khiến mọi người xung quanh đều nhìn chúng tôi với vẻ kỳ cục.

Dĩ nhiên, sau một thời gian, những củ khoai tây trong bao dần dần bị hư thối.

Thầy đã cho chúng tôi thấy cái giá phải trả khi luôn mang theo mình những nỗi giận hờn, phiền muộn và bi quan. Chúng ta thường nghĩ rằng sự tha thứ là một món quà dành cho người khác, nhưng thực chất đó chính là món quà dành cho bản thân chúng ta.

Từ đó về sau, mỗi khi cương quyết không tha thứ cho một ai, chúng tôi luôn nhớ đến bài học của thầy, rồi tự hỏi liệu túi khoai tây thối của chúng tôi đã đủ nặng hay chưa?

(sưu tầm)