“Cháu đang dẫn đường cho con kiến”

Ngày nọ, một người đàn ông giàu có tên là Daniel đi dạo, thấy một cậu bé đang quỳ bên lề đường, tay cầm một cọng cỏ đang đung đưa xuống mặt đất.

Daniel thấy thật kỳ lạ, liền cúi xuống xoa đầu cậu bé, rồi hỏi: “Cậu bé, cháu đang làm gì thế?”
Cậu bé trả lời mà không ngẩng đầu lên: “Cháu đang dẫn đường cho con kiến”.

Daniel không nhịn được cười: “Một con kiến mà cần cháu dẫn đường sao?”
Cậu bé thật thà đáp: “Con kiến này bị lạc đàn, đang lo sợ ngó nghiêng khắp nơi để tìm đồng loại, vì thế cháu muốn dẫn nó trở về với đàn của nó, như vậy thì nó mới có cơ hội để sống tiếp”.

Lúc này Daniel mới nhìn kỹ và thấy rằng, thì ra cậu bé dùng cọng cỏ để dẫn đường cho con kiến.
Nhờ nỗ lực của cậu bé, con kiến bị lạc cuối cùng cũng trở về được đàn của mình.
Gặp đồng loại, con kiến vui vẻ chạm râu với những con khác, có vẻ cực kỳ thân mật và phấn khởi.

Daniel rất ngưỡng mộ hành động đầy thiện lương của cậu bé. Ông nói: “Cảm ơn cháu! Con kiến bị lạc đàn đã tìm được đồng loại, cũng tìm được cơ hội để sống tiếp”.

Lúc này cậu bé mới ngẩng đầu lên nhìn Daniel. Đôi mắt thông minh của cậu chớp chớp, để lộ ra nụ cười dễ thương.

Trong lòng Daniel giống như có những cơn gió nhẹ thổi qua…

Daniel là chủ một chuỗi các siêu thị lớn tại Texas, nước Mỹ. Ông là người lương thiện, hào phóng, luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác, trợ giúp người nghèo, vì thế được mọi người mệnh danh là “người đại thiện”.

(sưu tầm)