“Chân nhân bất lộ tướng, lộ tướng bất chân nhân”

tranh tri âm tri kỷ

Ôn Như Xuân, sống vào thời Xuân thu Chiến quốc, từ nhỏ đã có khả năng chơi đàn, soạn nhạc, tiếng tăm lan xa.

Một ngày, trên đường du xuân, Ôn Như Xuân gặp một vị đạo sĩ mang chiếc đàn cổ quý giá, bèn hỏi: “Đạo trưởng chơi đàn có giỏi hay không mà sở hữu chiếc đàn tốt thế?”

Đạo sĩ khiêm nhường: “Cũng biết đôi chút, còn cần bái sư học nghệ thêm với cao nhân.”

Ôn Nhu Xuân nghe vậy, cầm đàn gảy một khúc, rồi nói: “Thế nào, ta có đủ trở thành cao nhân hay không?”

Đạo sĩ đáp: “Cậu đàn cũng hay, nhưng chưa đủ để tôi bái sư.”

Ôn Nhu Xuân bất mãn, nhất định giữ đạo sĩ lại, bắt cũng phải đàn một khúc. Đạo sĩ vẫn giữ dáng vẻ khiêm nhường, vuốt nhẹ vài cái, tiếng nhạc vang lên như nước chảy réo rắt, khiến mọi người xung quanh sững lại.

Họ Ôn giật mình, biết gặp được cao nhân chân chính, quỳ xuống xin được bái sư.

(sưu tầm)