Câu chuyện khát nước

Cuộc đời vốn phẳng lặng như hồ nước, đừng nóng vội làm gì!

Có lần Đức Phật đi bộ cùng với vài đệ tử. Trên đường đi, họ dừng lại nghỉ chân. Bỗng nhiên, Ngài nói với một trong các đệ tử: “Ta khát nước quá, con hãy ra hồ lấy một ít nước cho ta uống”.

Người đệ tử nghe xong liền chạy tới chỗ hồ nước. Tuy nhiên, khi đến đó anh ta nhìn thấy có rất nhiều người đang giặt quần áo dưới hồ, thậm chí một chiếc xe bò còn băng qua hồ. Kết quả là nước trong hồ trở nên đục ngầu, nhìn rất bẩn.

Đồ đệ của Đức Phật nghĩ: “Nước bẩn như thế này, làm sao ta có thể đem cho Đức Phật uống được?”. Anh ta quay trở lại nơi cả đoàn đang nghỉ ngơi và nói với Đức Phật: “Thưa Ngài, nước trong hồ rất bẩn và đục. Con nghĩ nó không uống được đâu”.

Đức Phật từ tốn trả lời: “Vậy thì chúng ta hãy nghỉ ngơi ở đây một lát, dưới lùm cây này”.

Sau khoảng nửa tiếng đồng hồ, Đức Phật lại yêu cầu người đệ tử ban nãy quay lại hồ lấy nước về uống.

Người đệ tử lập tức quay lại chỗ hồ nước. Anh ta rất ngạc nhiên khi nước trong hồ đã sạch sẽ và trong veo. Bùn bẩn đã lắng xuống đáy hồ, và nước đó hoàn toàn có thể uống được. Anh ta múc nước vào bình rồi mang lại chỗ Đức Phật.

Đức Phật nhìn vào nước trong bình, sau đó bảo các đệ tử: “Các con hãy nhìn xem, nếu các con cứ để nước yên bình ở đó thì bùn sẽ tự lắng xuống. Con sẽ có nước sạch để uống mà không cần đến bất cứ nỗ lực hay khó khăn nào cả”.

(sưu tầm)