Cậu bé muốn mua Thượng đế

Vào thế kỷ 20, tại một thành phố nhỏ ở phía Tây nước Mỹ, một cậu bé khoảng 10 tuổi cầm trong tay đồng 1 đô la, đi đến từng cửa hàng ven đường và hỏi: “Ở đây có bán Thượng đế không ạ?”.

Các chủ cửa hàng hoặc nói không có, hoặc cho là cậu bé phá phách bèn đuổi đi ngay.

Khi trời sắp tối, cậu bé vẫn cố gắng đi đến hỏi cửa hàng thứ 69: “Xin hỏi, ở đây có bán Thượng đế không ạ?”.

Ông chủ khoảng 60 tuổi, tóc đã bạc trắng, nét mặt rất hiền từ, mỉm cười hỏi cậu bé: “Cháu hãy cho ta biết, cháu muốn mua Thượng đế để làm gì?”.

Có người trả lời mình nên cậu bé cảm động rơi nước mắt, cậu kể rằng cha mẹ của cậu qua đời từ sớm, bây giờ chú đang nuôi cậu. Người chú làm việc ở công trường xây dựng, vài ngày trước bị ngã khỏi giàn giáo, đến nay hôn mê chưa tỉnh. Bác sĩ nói, chỉ có Thượng đế mới giúp được ông ấy. Cậu bé nghĩ rằng nhất định Thượng đế là một thứ gì đó vô cùng kỳ diệu.

“Cháu phải mua Thượng đế về cho chú của cháu ăn thì vết thương sẽ khỏi”.

Nghe xong câu chuyện, ông chủ rơm rớm nước mắt hỏi: “Cháu có bao nhiêu tiền?
“1 đô la ạ!” – cậu bé đáp
“Cháu bé, thật may giá của Thượng đế cũng vừa vặn 1 đô la”.

Ông chủ nhận lấy đồng xu trong tay cậu bé, lấy một chai nước có dòng chữ “Nụ hôn của Thượng đế” trên kệ xuống và nói: “Cháu cầm lấy đi này, chú của cháu uống xong bình ‘Thượng đế’ này thì sẽ khỏe lại thôi”.

Cậu bé vô cùng sung sướng hạnh phúc, ôm chặt lấy chai nước, vui mừng chạy đến bệnh viện, reo lên: “Chú ơi, cháu đã mua Thượng đế về rồi, chú mau khỏe lại nhé!”.

Ngày hôm sau, một nhóm các chuyên gia y học hàng đầu thế giới đã bay đến thành phố nhỏ này, đến bệnh viện nơi chú của cậu bé đang nằm, và tiến hành hội chẩn. Không bao lâu sau, chú của cậu bé đã được cứu.

Khi chú của cậu bé xuất viện, nhìn thấy hóa đơn tiền viện phí thì suýt chút nữa ngất đi. Thế nhưng, các bác sĩ cho biết, một người có tên là Bondi đã giúp anh trả hết tiền viện phí, nhóm bác sĩ cũng là do ông Bondi gửi đến.

Sau này, người chú mới biết ông Bondi là một tỷ phú, cửa hàng mà cậu bé đến mua “Thượng đế” thuộc sở hữu của ông ấy, khi rảnh rỗi ông thường đến đó.

Hai chú cháu lập tức cùng đến cửa hàng đê cảm ơn. Nhân viên cửa hàng cho biết ông chủ đã đi du lịch rồi, bảo họ không cần bận lòng, và trao cho người chú lá thư của ông Bondi.

Trong thư viết rằng: “Chàng trai, cậu không cần phải cảm ơn tôi, cháu của cậu đã trả hết mọi thứ rồi. Cậu quả thật là quá may mắn khi có được người cháu như thế. Để cứu cậu, cháu bé đã cầm 1 đô la đi khắp nơi để mua Thượng đế… Hãy cảm ơn Thượng đế, chính Người đã cứu cậu. Nhưng nhất định cậu phải luôn ghi nhớ rằng Thượng đế thật sự chính là tình yêu thương của con người!”.

Câu chuyện chưa kết thúc ở đây. Sau này, khi lớn lên, cậu bé thi vào trường y. Để cảm ơn tỷ phú Bondi từng cứu chú mình, cũng như để giúp nhiều người bị thương khác, cậu đã phát minh ra băng dán cá nhân và đặt tên là Bondi.

(sưu tầm)