“Cánh đồng để không”

Thời Tây Chu, quốc quân hai nước Ngu và Nhuế có lần tranh chấp địa giới, không bên nào chịu nhường, kéo nhau cùng đến gặp Chu Văn Vương để xin phán xử.

Ngu hầu và Nhuế hầu đến nước Chu, trông thấy “người cày nhường bờ, người đi nhường đường”; “vào thành ấp, nam nữ đi đường riêng, người già không phải tay xách nách mang”; “vào đến triều đình, sĩ nhường đại phu, đại phu nhường khanh”. Tất cả mọi người từ quan lại đến thường dân đều hành xử phong thái chính nhân quân tử.

Ngu hầu và Nhuế hầu trong lòng lấy làm hổ thẹn, bảo nhau rằng: “Kẻ tiểu nhân như chúng ta, làm sao có mặt mũi nào mà bước vào nhà của người quân tử, mặt mũi nào nhờ bậc quân tử phân xử đây?”

Hai quốc quân còn chưa gặp Chu Văn Vương đã chủ động nhường đất tranh chấp cho người kia, kết quả không ai chịu nhận, mảnh đất đó cuối cùng để không.

Người đời sau gọi mảnh đất đó là “nhàn điền” (ruộng để không) hoặc “nhàn nguyên” (cánh đồng để không).

(sưu tầm)