Cái ly vỡ

Một thanh niên tìm thuê chung cư ở. Chủ nhà là một ông lão hòa ái, dễ gần. Sau khi xem phòng, anh thấy rất hài lòng, muốn ký hợp đồng thuê dài hạn.
Ông chủ cười, nói: “Không! Chàng thanh niên, anh chưa từng ở đây, còn chưa biết chỗ này tốt hay không, chúng ta nên ký hợp đồng ở thử, sau khi có những trải nghiệm thực tế, khi ấy sẽ cân nhắc có nên thuê dài hạn không.”

Anh nghe thấy có lý, đồng ý ký hợp đồng 5 ngày với ông lão. Gian phòng rất ấm áp, ông lão cũng rất tin tưởng anh, nên không hề đến kiểm tra đồ đạc. Ngoài ra, rác thải không cần đem xuống phía dưới, đặt ở cửa ra vào sẽ có công nhân vệ sinh đến lấy theo lịch, cả hành lang sạch sẽ đến mức không có một hạt bụi.

5 ngày sau, anh muốn thảo luận với ông lão để có thể thuê dài hạn, thì xảy ra một chuyện ngoài ý muốn, anh bất cẩn làm vỡ một ly thủy tinh.

Anh đoán cái ly này rất đắt tiền, e rằng ông lão sẽ không cho anh tiếp tục thuê phòng.
Nhưng khi anh gọi điện thông báo, ông lão nói: “Không sao, anh không phải cố ý mà.” Anh rất vui mừng và hy vọng ông lão sẽ đến ký hợp đồng dài hạn.

Anh nhanh tay quét dọn những mảnh vỡ thủy tinh và rác, cho vào một cái bao, đặt ở bên ngoài. Một lát sau, ông lão đến, hỏi anh: “Những mảnh vỡ thủy tinh kia đâu rồi?”

Anh trả lời: “Tôi đã thu dọn xong và để ngoài cửa đó.” Ông lão mở bao rác ra xem, sắc mặt không vui, đi vào phòng và nói: “Ngày mai anh có thể chuyển đi, ta không cho anh thuê phòng nữa.”

Anh ngạc nhiên hỏi: “Có phải tôi đã làm vỡ cái ly mà ông yêu thích, khiến ông phật ý chăng?”
Ông lão đáp: “Không phải! Lý do là vì trong tâm anh không nghĩ cho người khác.”

Anh ngẩn ngơ không hiểu. Ông lão cầm một cây bút cùng cái bao khác, mang theo cây chổi cùng một cái kẹp, đổ hết rác trong bao ra, phân loại rất cẩn thận, đem tất cả mảnh vở thủy tinh chứa vào một bao, lấy bút viết lên: “Bên trong là mảnh vở thủy tinh, nguy hiểm!” Sau đó, mới đổ các loại rác khác vào một cái bao khác, viết lên: “An toàn”.

Anh đứng nhìn từ đầu đến cuối, trong lòng hết sức kính nể, không biết nói gì nữa.

(sưu tầm)