Cái lắc

di sapa qua deo o quy ho

Những con đường vùng biên gập ghềnh trườn theo sườn núi hun hút như chẳng bao giờ hết. Cây lá trập trùng mướt một màu tươi non mê mải. Thung lũ đá mồ côi lô nhô khắc muôn dấu chấm lặng nơi chân trời.
Sự hùng vĩ của thiên nhiên bao giờ cũng lôi cuốn, khiến người ta phải dán mắt vào cửa kính xe giữa nhịp lắc lư dồn dập bởi hàng ngàn khúc cua tay áo liên tiếp. Dường như sau mỗi cái lắc, người lại nhẹ đi một chút, để đến một lúc nào không rõ, bắt đầu cảm nhận và thưởng thức cái cảm giác dễ chịu “chẳng chút bụi trần”…
Có nhiều lý do để đi. Trước hết là công việc. Cũng có thể đôi lúc mệt mỏi với những cái lắc đầu thường gặp hàng ngày, nên muốn tự mình lắc lư trên đường dài.
Đóc sách cũ, thấy người xưa từng than rằng chuyện đời mười phần thì có đến chín phần chẳng được như ý. Nói tại đời trái ngang hay tại mình muốn nhiều quá, ngẫm lại vẫn là những câu hỏi đã có tự bao đời. Thơ Đường có câu: “Kim nhân bất kiến cổ thời nguyệt – Kim nguyệt tằng kinh chiếu cổ nhân”. Người nay chẳng được ngắm trăng xưa, còn trăng ngày nay đã từng sáng cho người xưa chiêm ngưỡng…
Thì đây, những ngọn núi này hùng vĩ không chỉ vì cao lớn mà còn bởi bao lớp bụi thời gian chìm nổi mãi không già. Sự trầm mặc của núi rừng là âm thanh cao tần nhất, là lời giới thiệu ấn tượng nhất về cuộc sống, vượt lên mọi hưng thịnh và suy vong, đứng ngoài những vui buồn toan tính.
Đường cứ lên mãi, chìm vào trong mây trắng xốp mịn màng, vắt qua chân đá tai mèo sắc nhọn. Những cái lắc lư dồn người vào góc xe hết phải lại trái, như đánh dấu từng đoạn đường đang nối dài, tiệm cận đến một miền đất vừa mới lạ vừa thân thiện. Miền đất ấy trong mỗi người đều có, song phần nhiều cứ để hoang vu, bởi mải lang thang trên hành trình cho câu hỏi lớn của đời người: “Ta là ai?”.
Niềm xúc động lâng lâng mỗi khi đặt chân lên từng tấc đất điểm đầu Tổ quốc thật khó tả. Vẫn chỉ là rừng núi ngút ngàn, chẳng khác mấy dọc đường, nhưng không ai hối tiếc vì đã phải lắc lư vài trăm cây số đèo dốc để lên đây.
Một vạt rừng ban tím đỏ, một dốc núi lấm tấm hoa mận trắng mơ màng, một ngọn gió bừng bừng hơi thở dài từ quá khứ, một ánh mắt lá dăm đong đưa bờ suối vắng… Đó là những nết khắc của đất trời vào tim óc. Đủ để người ta có thể trở về và lặng lẽ mỉm cười đối diện với những cái lắc đầu từ chối quen thuộc.
Bởi bất cứ lúc nào, nếu muốn, sẽ lại được lắc lư tắm gió đường xa…
Nguyễn Việt

10_112920141110-nhung-con-deo-ngoan-muc-nhat-the-gioi-920130703212315-08