Ai cũng cần một cái nắm tay…

Nữ luật sư nọ được tòa án chỉ định bào chữa cho một tên tội phạm nguy hiểm đang chờ xét xử. Trước ngày ra toà, luật sư đến trại giam để thu thập thông tin và động viên, an ủi “thân chủ”.

Tên tội phạm là một người lạnh lùng, khô cứng và rất khép kín. Anh ta nhất định không chịu tiết lộ cũng như chia sẻ với luật sư bất kỳ điều gì. Cuộc nói chuyện giữa họ rời rạc, không nhất trí được điểm gì.

Khá thất vọng, nữ luật sư chuẩn bị ra về, bà chỉ biết nắm lấy tay “thân chủ” để an ủi và chào tạm biệt anh ta… Thật bất ngờ, anh ta nắm chặt lấy tay bà và cúi gằm mặt xuống đất. Không ai nói lời nào, mà họ chỉ nắm chặt lấy tay nhau…

Lát sau, anh ta bắt đầu khóc, nắm chặt lấy tay bà hơn. Bằng cách bí ẩn nào đó, cái nắm tay đã làm cho cảm xúc của người đàn ông dâng trào.

Khi tiếng khóc nhỏ dần đi, anh ta bắt đầu nói chuyện. Đến lúc này anh ta mới kể về tuổi thơ bất hạnh, với những trận đòn “thừa sống thiếu chết” của ông bố say rượu, với nỗi cô đơn cùng với sự thiếu chăm sóc từ người mẹ nghiện ngập… Trong suốt thời gian nói chuyện, anh không buông tay nữ luật sư và bà cũng để yên tay như vậy. Có lẽ cái nắm tay đó làm cho anh ta thấy có đủ an tâm để chia sẻ…

Ai cũng cần được quan tâm và những lần chạm tay là một phần của sự quan tâm đó. Có thể bạn cũng cần được yêu thương và quan tâm như vậy. Và cũng có thể bạn biết những người luôn cần được biết rằng họ được yêu thương và quan tâm như vậy. Bạn và họ không phải là duy nhất. Cái chạm tay của bạn có thể làm trọn vẹn một điều mà ngôn ngữ không làm được. Và đôi khi, nó có thể thay đổi cả cuộc đời của một con người…

(sưu tầm)