9 NGÀY ĂN CHAY VÀ 2.000 CÂY SỐ QUA ĐẤT ẤN ĐỘ

Chương trình “Bình an tâm trí” được Học viện Brahma Kumaris tổ chức thường niên vào tháng 10 trên núi Abu, thuộc bang Rajasthan, Ấn Độ, gồm các hội thảo và lớp học chuyên đề về các giá trị sống, phương pháp tư duy tích cực. Năm nay, chương trình thu hút 273 đại biểu đến từ 57 quốc gia thuộc tất cả các châu lục. May mắn được là một trong 3 thành viên đoàn Việt Nam tham dự chương trình này, tôi đã có nhiều trải nghiệm khó quên

BÀI 1: Đêm Sing và đêm Ấn

Chuyến bay của hãng Tiger Airways từ Nội Bài sang Singapore được thông báo chậm giờ. Đã quá quen với các thể loại “sorry airlines” nên tôi và Hùng – Thư ký Tổng giám đốc tập đoàn Nam Cường điềm nhiên lôi báo ra đọc, nhưng Vân – Phó giám đốc Trung tâm UNESCO Giáo dục quốc tế thì thảng thốt: “Chết rồi! Vậy là các chuyến sau cũng trễ cả”. Thì ra Ban tổ chức đặt vé cho chúng tôi “đi đường vòng”, transit qua Singapore đến Mumbai, sau đó đi Ahmedabad; các chuyến bay liên tiếp khá cận giờ, quên tính chuyện máy bay có thể “tắc đường, xịt lốp”.
Dù cười tươi động viên Vân rằng mấy vụ lỡ độ đường luôn là cơ hội tuyệt vời cho cánh báo chí trải nghiệm và viết được nhiều hơn, nhưng tôi cũng bắt đầu sốt ruột. Đáp xuống sân bay quốc tế Changi, chúng tôi chỉ còn hơn 30 phút để làm thủ tục bay tiếp, trong khi các nhân viên Sing nhã nhặn nhưng rất cẩn thận kiểm tra kỹ đống tài liệu phục vụ hội thảo; chắc họ ngại du khách mang ấn phẩm “nhạy cảm” vào nước họ. Ra cửa, không dám chờ xe buýt miễn phí, nháo nhào lên taxi phóng từ Terminal Budget sang Terminal 3. Hai năm trước, khi tới Sing lần đầu, tôi từng ngưỡng mộ sự hoành tráng của sân bay Changi, ao ước đến ngày Việt Nam cũng sẽ có một cảng hàng không hiện đại và bát ngát như thế. Nhưng lần này đành tếu táo chia sẻ với 2 bạn đường rằng giá Changi chỉ như Nội Bài thì tốt hơn(!), khỏi phải chạy rẽ đất rẽ cát hơn chục cây số từ cửa này sang cửa khác.
Kết cục là chạy đứt hơi mà vẫn muộn. Chị nhân viên đứng tuổi ở quầy thủ tục vội vàng gọi điện, rồi chạy bổ vào trong can thiệp giúp chúng tôi, nhưng cửa máy bay đã đóng, chị đành lắc đầu “xin lỗi quý khách”. Dù chẳng ai muốn “nghĩ xấu” về quê nhà, cũng phải công nhận thái độ phục vụ của nhân viên sân bay ở đây hơn hẳn “bên mình”. 3 kẻ lỡ đường thất thểu ra ghế chờ, tự an ủi rằng ngày xưa Đường Tam Tạng sang Tây phương bái Phật cầu kinh còn gian nan gấp vạn… Hình như đức Phật ngự bên Ấn Độ xa xôi cũng nghe thấu lời than(!), nên ngài cử đến một “nữ Bồ Tát” trong hình hài cô gái Singapore 27 tuổi, làm tại Công ty dịch vụ vé Baba Travel. Nghe thủng chuyện của chúng tôi, cô sốt sắng chạy đi tìm các nhân viên quen biết trong sân bay để hỏi giúp, rồi chân thành mời: “Sớm mai mới có chuyến, các anh chị về nhà em nghỉ tạm nhé!”. Tôi từ chối, ngại làm phiền gia đình không quen biết, hơn nữa cũng không có visa vào Sing, nhưng cô rất nhiệt tình kéo chúng tôi ra xe: “Brother (anh trai) đừng ngại, có ai hỏi thì em bảo đảm cho. Hai anh sẽ nghỉ cùng bố em, còn chị nghỉ cùng em nhé. Em tên là Isabelle, anh cứ gọi thân mật là Isha”.

sing 1

Đêm trên đường phố Singapore

Chưa hết ngại ngùng, nhưng chúng tôi khoan khoái ngả mình trên ghế êm khi chiếc xe bon nhanh qua những đường phố hoàng hôn đầy hoa và rực rỡ đèn màu. Isha sống cùng bố và anh chị trong căn hộ xinh xắn ở một chung cư cách sân bay chừng hai chục cây số. Trong khi cả nhà thân mật đón chúng tôi, Isha nhanh nhẹn vào bếp. Trước khi lên đường, tôi và Hùng đã được “cảnh báo” chuẩn bị tinh thần ăn chay trường trong Học viện Brahma Kumaris, không ngờ “tuần chay” bắt đầu ngay trên đất Sing, vì gia đình Isha cũng ăn chay. Món ăn cô nấu có hương vị rất lạ, và ngon tuyệt, khiến các vị khách lạ quên cả rụt rè…
Tôi vừa đặt mình xuống chiếc sofa lớn êm ái mà Isha “đặc cách” bố trí thành giường ngủ, thì cô chị – Kasmira – đang ngồi trước máy tính, ngoái lại reo: “Đổi được vé cho các anh chị đi Ấn Độ rồi, nhưng không phải đến Mumbai mà là đến Dehli, có ổn không? Nếu được thì phải đi luôn kẻo lại trễ”. Thế là tốt quá rồi. Từ Mumbai đến Ahmedabad – nơi Học viện có cơ sở đón khách để đưa lên núi – khoảng hơn 400 km, còn từ Dehli đến Ahmedabad là hơn 700 km, xa một chút nhưng được biết thêm một thành phố của Ấn Độ, vì đằng nào lúc về cũng qua Mumbai. Chúng tôi cảm ơn gia đình Singapore hiếu khách, định gọi taxi, nhưng cả nhà nhất định không chịu, hai chị em lại lấy ôtô đưa chúng tôi quay lại sân bay, lần này thì Kasmira cầm lái. Isha dúi cho tôi mảnh giấy ghi số điện thoại và địa chỉ của cô: “Chuyến về nếu có trục trặc gì, anh nhớ gọi em nhé!”. Chúng tôi cảm động chia tay những người bạn Singapore tốt bụng.

sing 3

Xe tuk-tuk trên đường phố Ấn Độ

Đồng hồ của tôi chỉ 5h20 khi chiếc A-320 của Jet Airways đáp xuống Thủ đô Dehli của Ấn Độ. Màn đêm đen đặc vẫn bao trùm thành phố 13 triệu dân nằm bên hai bờ sông Yamuna, vì theo giờ Ấn thì lúc này chưa đến 4h sáng. Giao thông đã khá tấp nập, những chiếc ôtô bóng lộn phóng vụt qua bên những chiếc xe đạp kéo chở hàng, nhưng nhiều hơn cả là các loại ôtô rẻ tiền, nhỏ và cũ kỹ, cùng hàng đoàn tuk-tuk 3 bánh. Cảm giác bất an chợt đến khi dưới ánh đèn vàng bụi bặm bên ngoài sân bay và trên đường phố nhan nhản cảnh sát dã chiến được vũ trang bằng súng ngắn và tiểu liên. Một vài góc còn chất bao tải cát hoặc bố trí xe bọc thép với súng máy. Cũng dễ hiểu vì chỉ hơn 1 tháng trước, vào ngày 7/9/2011, 12 người chết và 76 người bị thương trong vụ đánh bom ở Tòa án Tối cao New Delhi, chỉ cách trụ sở Quốc hội và Văn phòng Thủ tướng khoảng 1 km…
Cảm giác bất an lặp lại với “cường độ” cao hơn trên đường về, khi chúng tôi có một đêm ở Mumbai (trước đây được gọi là Bombay – “mẹ của các thành phố”), thủ phủ của bang Maharashtra, thành phố đông dân nhất Ấn Độ – khoảng 18 triệu người. Sau vụ khủng bố tháng 9/2008 làm hơn 170 người chết, tình hình ở Mumbai thường xuyên căng thẳng do nhiều vụ tấn công khác. Đêm 27/11/2008, thành phố trung tâm tài chính và điện ảnh của Ấn Độ này chìm trong bạo lực khi bom nổ ở khách sạn Taj Mahal và bắn giết điên cuồng tại nhà ga trung tâm, khiến 82 người thiệt mạng. Gần đây nhất, tối 13/7/2011, ba vụ nổ liên hoàn làm rung chuyển Mumbai, 21 người chết và 113 người bị thương.

sing 4

Cảnh sát có mặt khắp nơi

Trong sân bay Dehli, chúng tôi phải qua 3 vòng kiểm tra an ninh nghiêm ngặt; còn tại Mumbai thì đến 5 lần bị lục soát kỹ lưỡng, cái bật lửa nhỏ vốn “vô tư” qua các sân bay Việt Nam và Singapore – đến đây lập tức bị tịch thu, cái bánh vừa mua cũng phải đưa vào máy quét. Tất cả mọi người muốn qua cổng sân bay phải xuất trình hộ chiếu và vé (điện tử) đã in ra giấy. Cảnh sát đã “làm hộ” phần lớn công việc của các nhân viên sân bay.
Không khí căng thẳng đối lập hẳn với khung cảnh thanh bình bên ngoài, nơi từng đàn bồ câu và sáo nhởn nhơ ríu rít lúc rạng sáng và những con bò với cặp sừng cong vút – được coi là “linh vật” ở Ấn Độ – nghênh ngang dạo phố. Lũ khỉ đuôi dài – con cháu của thiên thần Hanuman – chễm chệ ngồi trên cành cây bên đường nườm nượp người xe, trên mái nhà hay tường rào nhà dân và công sở. Có cả vài con voi (được gọi là Ganesha – con của thần Shiva) lừng lững giữa đường và lạc đà kéo xe chở nông sản. Cuộc sống của người dân lam lũ vẫn tiếp nối như vòng quay của tạo hóa, như nằm ngoài những bất ổn mang màu sắc chính trị hay tôn giáo.

sing 5

Những người dân Ấn lam lũ

Đêm Ấn bình yên hơn khi chúng tôi đến Ahmedabad, thành phố lớn nhất bang Gujarat và lớn thứ 7 ở Ấn Độ, dân số khoảng 5,1 triệu người, trải dài hai bên bờ sông Sabarmati, nơi mà sự hiện diện của các nhân viên an ninh đã bớt “dày đặc”. Và đêm Ấn thanh bình, trong lành, ngát hương hoa trên núi Abu – cách Ahmedabad 270 km, nơi Học viện Brahma Kumaris tọa lạc giữa những cánh rừng xanh ngát, những đền đài cổ và những bản làng với người dân chất phác thân thiện. Dù rằng, xa xa vẫn vẳng về tiếng súng diễn tập chống khủng bố, thỉnh thoảng lay động ánh trăng sao…

Bài và ảnh: Nguyễn Việt

Bài 2: Trên núi Abu