57 xu của cô bé Hattie May Wiatt

Một ngày chủ nhật năm 1880 tại tiểu bang Pennsylvania nước Mỹ, một cô bé cố nhích dần qua đám đông đang đứng ở cửa nhà thờ.

Lát sau, cô bé bị đẩy ra ngoài cùng những cái nhíu mày và những tiếng chép miệng. Nhà thờ đã quá đông và cô bé không thể tham gia lớp học ngày chủ nhật. Cô bé đứng mãi ở bên ngoài với gương mặt thất vọng và đầy tiếc nuối.

Trong cái nắng càng lúc càng gay gắt, cô bé ngồi xuống tựa đầu vào bức tường, mắt nhắm nghiền. Vừa lúc đó, một vị mục sư cao lớn, khuôn mặt hồng hào, hiền từ đi ngang qua. Thấy cô bé kiên quyết chịu đựng cái nắng để được ngồi gần cửa nhà thờ thay vì ngồi dưới những tán cây và bãi cỏ xanh mướt ở công viên đối diện, mục sư vô cùng xúc động. Ông đặt cô bé lên vai rồi len qua đám đông để vào trong, rất khó khăn, cuối cùng cũng tìm được cho cô bé một chỗ ngồi ở góc phòng, nơi tối tăm nhất trong nhà thờ.

Buổi học ngày chủ nhật kết thúc. Dù phải chịu đựng cái nóng dữ dội và mùi ẩm mốc nơi góc phòng, nhưng cô bé vô cùng hài lòng. Trên khuôn mặt bầu bĩnh của em là sự thuần khiết rạng ngời và nụ cười trong trẻo…

Một ngày khác, cô bé lại ngồi tựa đầu ở trước cửa nhà thờ, cũng vì lý do không thể vào bên trong. Lần này, vị mục sư ngồi xuống trước mặt em, vỗ nhẹ vào đôi vai gầy guộc mỏng manh của cô bé, ông an ủi: “Đợi tới lúc gom đủ kinh phí, ta nhất định sẽ xây dựng một phòng học to hơn nữa”.

Lần cuối cùng vị mục sư nhìn thấy cô bé là khi em đang mắc bệnh nặng. Không lâu sau, cô bé qua đời. Sau tang lễ, gia đình của cô bé đã trao cho vị mục sư một chiếc ví nhỏ sờn rách cũ nát, bên trong có 57 xu. Ở thế kỷ 19, đối với gia cảnh nghèo nàn như nhà cô bé, đó thực sự là một số tiền lớn.

Gia đình cô bé giải thích rằng đây là số tiền em đã chăm chỉ tiết kiệm trong hai năm qua. Với tình yêu trong sáng và mong ước rất đỗi chân thành, em hi vọng số tiền này sẽ giúp xây dựng một nhà thờ to lớn hơn chút nữa, để có thêm nhiều trẻ em được đến học vào chủ nhật.

Vị mục sư nghẹn ngào đón nhận chiếc ví. Ý định xây dựng nhà thờ to lớn hơn của ông chỉ vừa mới bắt đầu khi ông thấy cô bé đang héo hon ngồi chịu đựng cái nắng gay gắt ở bên ngoài. Nhưng cô bé đã nhen nhóm ý tưởng này và bắt tay vào thực hiện từ hai năm trước đó.

Mục sư ngay ngày hôm sau đã mang chiếc ví rách với 57 xu lên bục giảng Kinh. Ông kể lại câu chuyện về cô bé, khiến tất cả mọi người đều xúc động.

Nhà thờ sau đó quyết định huy động quyên góp. Vài năm sau, từ 57 xu của cô bé, đã huy động được đến 30.000 USD.

Họ dùng số tiền ấy mua một mảnh đất để xây dựng nhà thờ lớn hơn, nhưng thật không ngờ, tiền đất đã lên tới 30.000 USD và không còn tiền xây dựng nữa. Vị mục sư nghĩ đến tâm nguyện của cô bé, ông quyết định đi tìm chủ đất để trình bày rõ lý do.

Chủ đất trước đây chưa từng đến nhà thờ, nhưng khi nghe xong câu chuyện về ước nguyện chân thành và thanh khiết của cô bé, ông vô cùng cảm động. Ông đã bán mảnh đất với giá 25.000 USD, đồng thời nhận 57 xu của cô bé làm tiền đặt cọc, tuy nhiên sau đó chủ đất đã tặng lại 57 xu cho nhà thờ.

Vào một buổi tối, khi vị mục sư trở về nhà, ông thấy trong nhà có rất nhiều người. Mọi người vừa tự nguyện vừa kêu gọi người khác, đã quyên góp được 10.000 USD nữa…

Ngày nay, nếu đến thăm thành phố Philadelphia, bạn đựng quên dừng chân tại Nhà thờ Temple Baptist – nơi có thể chứa tới 3.300 người. Và cũng đừng quên ghé thăm Đại học Temple, bệnh viện Good Samaritan và trường học ngày chủ nhật. Bạn sẽ thấy ước mơ đẹp đẽ và cao cả của cô bé đã thành hiện thực như thế nào.

Thú vị hơn nữa, nếu thăm một trong các phòng ở tòa nhà trường học ngày chủ nhật này, bạn sẽ nhìn thấy bức ảnh dễ thương của cô bé đã hiến tặng 57 xu cho nhà thờ – Hattie May Wiatt.

(sưu tầm)